Hai cô dâu một đám cưới


Tôi và Lan yêu nhau từ năm nhất đại học. Sau đó ít lâu, chúng tôi về sống chung phòng với nhau. Vì nhà hai đứa đều nghèo nên chúng tôi phải làm thêm nhiều việc khác để kiếm tiền sinh hoạt. Dù sống thử nhưng tôi vẫn chiều chuộng và yêu thương Lan như trước đây. Tôi chưa từng có ý xúc phạm hay coi thường em.

Ở khu trọ, chỉ duy nhất cặp chúng tôi vẫn giữ được tình cảm nồng nhiệt như ban đầu. Chúng tôi luôn động viên nhau cố gắng học thật tốt cho đến khi ra trường. Nhiều đêm, Lan ôm tôi và nói khi nào cưới, tôi hãy may cho em một chiếc váy cưới thật đẹp. Tôi đã ôm Lan thật chặt cùng lời thề sẽ làm em trở thành cô dâu xinh đẹp nhất.

Ra trường, tôi ở lại học thạc sĩ vì muốn làm giảng viên tại trường, còn em nhanh chóng tìm được việc làm. Lương hàng tháng của em dùng để chi trả sinh hoạt cho chúng tôi. Lan còn tìm việc làm thêm để có tiền cho tôi học tiếp. Tôi luôn biết ơn sự hy sinh của em. Và chưa bao giờ tôi nghĩ mình lại có thể phản bội em.Vậy mà, trong thời gian học, tôi đã quen một người con gái khác tên Thanh. Cô ấy là con gái trưởng phòng đào tạo ở trường tôi. Thanh xinh đẹp, sành điệu và giàu có. Tôi bắt đầu thấy chán Lan nhưng tôi không tìm được lý do gì để chia tay em cả.

co dau bo tron Hai cô dâu một đám cưới

Thời gian đó, tôi hờ hững, lạnh nhạt, thậm chí còn đánh Lan với mục đích muốn em chia tay tôi. Nhưng em vẫn yêu, vẫn nhẫn nhịn ở bên cạnh tôi.Bố mẹ tôi biết Lan và tôi sống cùng nhau. Họ thương Lan và còn công nhận em là con dâu. Họ bảo khi nào ra tôi ra trường thì sẽ làm đám cưới với Lan. Còn tôi ở cùng Lan nhưng tâm trí luôn nghĩ đến Thanh. Tôi tìm mọi cách để giấu Thanh về Lan.

Có một lần, Thanh đụng mặt tôi và Lan trong quán ăn. Thanh thấy tôi quan tâm Lan nên đến tận bàn của chúng tôi hỏi Lan là ai. Tôi phải nói dối Lan là em gái ở dưới quê mới lên thì Thanh mới dịu giọng. Tôi không ngờ khi Thanh đi khỏi, nước mắt đã chảy tràn trên hai má của Lan. Tôi hối hận vì không nghĩ đến cảm giác của cô ấy. Cuối cùng, tôi đã lừa dối hai người con gái.Từ hôm đó trở đi, Lan bóng gió nói tôi phản bội em. Lan nói nếu tôi lừa dối em thì em sẽ khiến tôi hối hận cả đời. Biết mình đã sai nhưng tôi vẫn không thể dứt được Thanh.

Rồi tôi cũng ra trường. Lần này, em và gia đình bắt ép tôi làm đám cưới. Chẳng còn cách nào khác, tôi buộc phải miễn cưỡng đồng ý. Thanh biết chuyện đã khóc và trách móc, còn nói sẽ phá tan lễ cưới của tôi.Khi đó, tôi chỉ nghĩ cô ấy hù vậy chứ không có gan làm chuyện động trời này. Sau đó, cô ấy còn gọi điện, nhắn tin liên tục để khủng bố tôi.Về phía Lan, tôi cũng đặt may cho em chiếc áo cưới thật đẹp theo đúng mong ước. Nhưng tôi chỉ không ngờ, cô dâu của tôi lại chẳng được mặc chiếc váy ấy 1 lần.

Khi chúng tôi đang bái gia tiên ở trong nhà thờ họ, bên ngoài là nơi đãi tiệc cưới. Theo phong tục quê tôi, khi bái gia tiên, cô dâu chỉ được mặc áo dài đỏ, khi tiếp khách mới được mặc váy cưới. Còn chưa lạy xong thì chúng tôi đã nghe tiếng ồn ào từ bên ngoài vọng vào.

Chưa biết chuyện gì xảy ra thì một người phục vụ hớt hải chạy vào la to lên: “Sao có cô dâu nào ở ngoài kia nữa? Vậy ai mới là cô dâu?”.

Tôi và mọi người đều sửng sốt. Tôi vội chạy ra thì thấy Thanh đang đứng trên hôn trường đợi tôi, mặc những ánh mắt ngờ vực phía dưới. Thanh cầm mic, nói dõng dạc rằng cô ấy mới là cô dâu của tôi. Mọi người bắt đầu xôn xao, tôi bối rối không biết làm gì thì Lan đã đi thẳng lên bục và giang tay tát Thanh một cái.

Khuôn mặt em đanh lại vì giận dữ và đau đớn. Rồi cả nhà gái bỏ về. Hôn lễ của tôi bỗng chốc biến thành chủ đề bán tán của mọi người. Nghĩ đến chiếc váy cưới còn treo trong phòng, em chưa mặc được 1 lần, tôi bắt đầu thấy hối hận.

Sau đó, tôi dứt khoát chia tay Thanh. Tôi và gia đình cũng nhiều lần đến nhà Lan để xin lỗi và rước em về nhà lại. Nhưng em nhất định không chịu. Khi này, tôi càng hiểu người mình yêu nhất vẫn chỉ là em.

Còn Thanh, cô ấy chỉ là “cơn gió lạ” đi ngang qua đời tôi. Nhưng Lan nói rằng em không còn tình cảm với tôi nữa, giờ chỉ đọng lại sự hận thù mà thôi.

Vốn dĩ định đợi một thời gian nữa, cho mọi chuyện nguôi đi, tôi lại sang xin lỗi em. Nhưng không ngờ, vì quá đau khổ, em đã đi xuất khẩu lao động 5 năm bên Nga. Em đi mà không nói tôi một tiếng. Khi tôi biết thì đã quá muộn.

Bây giờ, đã 3 năm trôi qua, tôi vẫn giữ chiếc áo cưới trong nhà. Tôi không thể mở lòng ra với ai nữa. Tôi sẽ đợi em về và chuộc lại mọi lỗi lầm với em. Tôi sẽ làm đám cưới lại một lần nữa và lần này, sẽ không có gì sai sót xảy ra. Tôi sẽ đem lại hạnh phúc cho em cả đời. Hy vọng em sẽ tha thứ cho tôi.